Cho đến 10 năm sau, Ôn Noãn du học nước ngoài trở về, định mệnh lại khiến cô làm việc tại công ty của Chiến Nam Huyền, trở thành thư ký của anh. "Tình cũ không rủ cũng tới", nhưng với sự mạnh mẽ lại cố chấp của Ôn Noãn và sự lạnh lùng khó bộc lộ cảm xúc của Chiến Nam Huyền, hai người có thể dễ dàng trở về bên nhau? Trailer phim Huyền Của Ôn Noãn 4.
Xuyên Thành Mẹ Ruột Nam Chính Truyện Niên Đại. 1 truyện . Xếp theo . Mới nhất ; A-Z ; Đánh giá ; Xu hướng ; Xem nhiều ; Full. Xuyên Thành Mẹ Ruột Nam Chính Truyện Niên Đại . 5. Khai Hoa Bất Kết Quả
Đánh giá: 9.1/10 từ 135 lượt Truyện Xuyên Thành Mẹ Ruột Nam Chính Truyện Niên Đại của tác giả Khai Hoa Bất Kết Quả kể về thập nên 70, thế đạo khó khăn, cuộc sống thiếu thốn. Hà Hiểu Vân không hiểu sao lại xuyên về niên đại đó, lại còn thành một nhân vật đáng gờm trong tiểu thuyết.
Nội dung: Vốn là một sát thủ thế nhưng lại bị chính em gái mình phản bội, rơi vào đường cùng nàng nhảy xuống vực sâu, thế nhưng nàng không chết xuyên không trở thành tiểu thư phế vật của gia tộc, nếu nàng đã thay nàng ấy sống thì chắc chắn những sẽ thay nàng trả thù những kẻ đã hãm hại nàng.
Dịch giả: ND Thất Liên Hoa Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Truyện Ngược, Truyện Sủng, Điền Văn, Hiện Đại Giới thiệu: Lưu Mỹ Vân thức đêm đột tử, xuyên đến niên đại sáu mươi, nhập vào thân xác một cô gái trong một đoàn văn công trùng họ trùng tên với mình, lúc xuyên tới, nhanh chóng xem được cuộc đời của cô gái, một chữ thảm.
Theo cốt truyện, sau một vụ tai nạn xe cộ, thiên kim nhà họ Trì hôn mê bất tỉnh. Lễ đính hôn vẫn phải tiến hành, nhưng vị hôn phu của Trì Tranh Tranh là cậu Hai nhà họ Văn lại bỏ gánh. Để tránh đắc tội nhà họ Trì, nhà họ Văn đẩy chuyện này lên đầu cậu Cả Văn Dư vốn bị ghẻ lạnh. Thế là cậu Cả Văn Dư lạnh lùng ít nói trở thành trò cười trong giới.
gX9cs0. Bờ sông Thanh Thủy sáng sớm luôn rất náo nhiệt, nước sông uốn lượn quanh co, mặt sông tràn ngập sương sớm, phụ nữ giặt quần áo ngồi xổm ở bên bờ, tiếng nước chảy nối tiếp tiếng giặt Hiểu Vân giặt xong quần áo, đeo chậu gỗ lên lưng, dọc theo đường bờ sông nhỏ đi về là giữa tháng tư, thời tiết ấm lại, mưa dần nhiều hơn, hôm qua vừa đổ một trận mưa, trên đường đều là bùn, khắp nơi là hố cẩn thận để ý dưới chân để tránh giẫm phải vũng Thanh Thủy một bên là núi một bên là ruộng, ruộng nước cày phẳng bị bờ ruộng cắt thành từng thửa, trong ruộng chứa đầy nước, chuẩn bị cho mấy ngày nữa cấy mạ; gió nhẹ gợi lên sóng nước lăn tăn, phản chiếu nắng sớm vàng lấp con cò lội nước tìm ăn, xa hơn một chút, một rừng trúc tỏa ra khói xanh lượn lờ, là có nhà đang nấu bữa diện có một vị tẩu tử cùng tộc đi tới, Hà Hiểu Vân không quen với chị đó lắm, chỉ tính gật đầu một cái coi như chào hỏi là xong, nào ngờ đối phương từ xa đã trách cô, "Hiểu Vân sao em còn ở đây, Kiến Vĩ nhà em đã về rồi, về nhanh đi!".Cô chỉ cảm thấy trái tim giật thót một tiếng, rơi đi đâu tử kia đến gần, nói tiếp "hôm qua bọn họ còn nói chồng Tiểu Quyên chăm lo cho gia định, chị nói chứ, ai cũng thua Kiến Vĩ nhà em, bộ đội quanh năm suốt tháng được mấy ngày nghỉ, lần nào cũng lựa lúc cấy mạ bận rộn mà ấy được trích phần trăm cán bộ, sao còn phải chăm chỉ như vậy đâu?" Hà Hiểu Vân mất tập trung, cũng không nghe rõ cô ấy đang nói gì, chỉ gật đầu lung phương hiểu nhầm cô đang vội về nhà, cười giỡn nói "Em xem chị, thật là không có mắt, còn lôi kéo em dong về nhà đi thôi, mội lát tới nhà em ăn kẹo!" "Tẩu tử nhất định phải tới".Cô miễn cưỡng cười cười, tạm biệt đối phương rời vì lần này thất thần mà giẫm nửa bước vào trong vũng nước, cúi đầu liền thấy giày vải ngấm vào trong nước, trên giày dính vào mớ trước, từ khi có khả năng kiếm tiền cô đã không còn mang giầy kiểu vầy thư làm cô chết đi, đồng thời lại cho cô sinh mệnh mới – cô bây giờ đang trong một quyển sách, thành mẹ của nhân vật nam chính, nhân vật này trùng tên trùng họ với cô, nếu không cô cũng không có ấn tượng sâu sắc đến mắt là năm 1975, kịch bản trong sách bắt đầu vào 20 năm sau, khi đó ba nam chính đã có chức vị cao, vô cùng uy nghiêm, là một nhân vật nói một không nhiên phải tiếp nhận một người chồng có tiền đồ như vậy, Hà Hiểu Vân lại không vui vẻ vì cuộc hôn nhân này cũng không phải là hai bên có tình cảm mà lấy nhau, mà là do nguyên chủ cưỡng ép mới gả cho ba nam chính, cô làm bộ rơi xuống nước đổ thừa người ta, một khóc hai nháo ba thắt cổ, làm đủ loại thủ đoạn mới rốt cuộc được toại đó tình cảm của hai người không nói cũng cho người ta đau đầu là, trước khi tới dây, Hà Hiểu Vân đừng nói kết hôn, ngay cả tay của người khác phái cũng chưa nắm bao giờ, mà bây giờ cô chẳng những có chồng, con trai cũng đã ba lần thằng nhỏ gọi cô là mẹ, cô đều muốn hỏi tôi là ai? Tôi đang ở đâu? Tôi đang làm gì? Nếu không phải hoàn cảnh không cho phép cô thật muốn ly cũng không phải không có phương diện nào tốt, ít nhất cô được không một mạng, chỉ điểm này đã đủ cho cho cô giữ tinh thần đi ứng phó các loại phiền phức kèm ung thư sắp chết cô cũng không sợ, huống chi là một người đàn ông? Tự động viên mình xong, cô lại ngẩng đầu nhanh chân đi về phần câu nói "đối với một độc thân lâu năm mà nói, nhìn thấy khác phái liền mãnh như hổ" của ai đó thì bị cô tự động bỏ vừa đi tới cửa nhà đã nghe thấy trong sân truyền ra tiếng trẻ con, trong nhà những người khác hôm nay có việc, chỉ có Ngụy Viễn Hàng ba tuổi và bà nội thằng bé ở nhà, cộng thêm Ngụy Kiến Vĩ mới vừa về từ bộ Hiểu Vân vốn định ở ngoài cửa quan sát một chút, nào biết đứa nhỏ tinh mắt, lập tức kéo cô vào, còn hưng phấn la to "Mẹ, ba đã về rồi, mua cho chúng ta rất nhiều kẹo quýt!".Hà Hiểu Vân liền giống như một con đà điểu đang vùi đầu trong cát bị lôi ra, không thể không đi vào, rì rì bước hơi liếc qua, Ngụy Kiến Vĩ bộ dạng cao lớn, người lại thẳng tắp, trên người có một loại khí thế mà người thường không có, loại khí thế này thường làm cho người ta không để ý đến diện mạo mà nhìn tấm ảnh trên vách tường trong nhà thì tướng mạo anh ta cũng rất đẹp trai, nếu không sao có thể sinh ra một nam chính được? "Hiểu Vân về rồi sao, Kiến Vĩ mới về tới, mấy đứa nói chuyện đi, mẹ đi nấu cho nó bát mì".Bà nội nam chính Vương Xuân Hoa Hiểu Vân cũng không muốn ở lại đây trò chuyện, đặt chậu gỗ lên tường đá, nói "Mẹ, để con nấu cho".Vương Xuân Hoa khoát tay, tháo tạp dề xuống đeo lên hông, bước nhanh vào phòng, "Không cần, mẹ làm nhanh thôi".Không đợi Hà Hiểu Vân nói gì thêm, Ngụy Viễn Hàng đã nhảy nhót chạy tới, kéo góc áo cô, "Mẹ mau đến xem, thật nhiều thật nhiều kẹo quýt, nhiều như vầy vầy!" Hà Hiểu Vân đành phải đi theo thằng bé, lúc đi qua bên người Ngụy Kiến Vĩ, cô dùng giọng nói chỉ có mình mới nghe thấy, nói "Anh về rồi", sau khi nói xong liền tự giác đã hoàn thành nhiệm vụ, lập tức an tâm hơn rất nhiều thật nhiều trong miệng Ngụy Viễn Hàng quả thực không ít, đầy hai túi nay đồ dùng thiếu thốn, đừng nói kẹo mà ngay cả muối rất nhiều nhà cũng phải dùng tiết qua cô còn thấy một đứa bé cầm một viên kẹo hoa quả, cách lớp vỏ đập nát viên kẹo, sau đó chia cho một đám bạn mỗi đứa một miếng vỡ nhỏ, để bọn chúng ngoan ngoãn xưng mình làm thủ tượng đó vừa buồn cười lại làm người ta chua Kiến Vĩ về nhà, Ngụy Viễn Hàng vui vẻ như vậy, hơn phân nửa cũng là nhờ thấy có kẹo, nếu không, anh ta một năm chỉ ở nhà hơn mười ngày, đứa nhỏ hai ba tuổi dễ quên, có thể nhớ được có một người như vậy đã rất khá, sao có thể nhiệt tình vậy được."Mẹ, con có thể ăn một viên không?".Tay cầm lấy viên kẹo, Ngụy Viễn Hàng trông mong mà nhìn Hiểu Vân trước kia cũng không thích con nít lắm, cũng chỉ giống người bình thường, trông thấy đứa nhỏ đáng yêu thì nhìn nhiều hơn, trông thấy đứa nào lì lợm thì lo Viễn Hàng đầu tròn mặt tròn, mập mạp trắng trẻo, thịt núc ních, khó được là được người nhà cưng chiều nhưng không hư, dù là thỉnh thoảng nghịch ngơm thì cũng không làm người ta phiền thì nhỏ, thằng bé còn rất nghe ngày trước bởi vì chuyển mùa ho khan, nên đồ lạnh đồ ngọt Hà Hiểu Vân không cho nó ăn, thằng bé liền ngoan ngoãn không ăn, cũng không ầm vị là, một lần nó rõ ràng rất muốn ăn, lại cố ý ở trước mặt Hà Hiểu Vân, giọng nói non nớt nói to "Ho khan không thể ăn kẹo, sẽ ho nhiều hơn." Cũng không biết là nói cho chính mình nghe hay là nói cho cô nghe nữa."Tối hôm qua không phải là không ho nữa sao? Vậy thì con ăn một viên đi." Hà Hiểu Vân sờ lên đầu của nó, khóe mắt thấy Ngụy Kiến Vĩ đi lại trong sân, không biết làm cái gì."Không ho nữa!" mắt Ngụy Viễn Hàng sáng lên, lập tức nói, "Hôm nay cũng không ho." Cô gật đầu, lại nói "Không ho cũng không thể ăn nhiều." "Con biết con biết, ăn nhiều sẽ ho lại, mẹ cũng không thể ăn nhiều!" Ngụy Viễn Hàng tranh công cướp lời."Đúng là lanh lợi như con." Hà Hiểu Vân buồn cười tai nghe được tiếng quần áo tung ra, quay đầu nhìn, là Ngụy Kiến Vĩ lấy quần áo cô đặt trên tường đá ra phơi."A..." Cô mới vừa muốn lên tiếng ngăn lại thì nhớ ra đó cũng là quần áo của Ngụy Viễn Hàng, để anh phơi cũng không có anh có thể chủ động làm chuyện này cũng làm cho cô hơi bất ngờ, dù sao những người đàn ông ở quanh đây đều chỉ lo việc kiếm công điểm, việc nhà trong suy nghĩ của bọn họ chính là việc của đàn nãy trên đường về, vị tẩu tử kia nói tới "chồng của Tiểu Quyên" cũng là vởi vì anh ta ở nhà có nấu cơm rửa chén, tuy là làm lúc Tiểu Quyên bệnh, nhưng cũng đủ làm cho mấy người phụ nữ khác hâm mà, quan hệ giữa Ngụy Kiến Vĩ và nguyên chủ xem ra là rất bình lúc cô vào nhà tới giờ hai người không đối thoại câu nào, cô ngay cả chào hỏi một cách đàng hoàng cũng không có nhưng cũng không thấy anh ta có ý kiến gì, càng không chủ động lên vợ chồng này, thật sự là điển hình của "tương kính như băng". Nhưng ngẫm lại mẹ của nam chính trong truyện làm chuyện cực phẩm như vậy thì còn không bằng tương kính như băng Viễn Hàng lại đòi một viên kẹo, muốn chia cho tiểu cô nương sát khi thằng bé ra ngoài thì Hà Hiểu Vân vào phòng, miễn cho ở trong sân xấu Kiến Vĩ phơi xong quần áo, dựng chậu gỗ dựa vào tường, nhìn bóng lưng của cô mới đi sửa soạn hành lý mang Xuân Hoa đang trong phòng bếp cắt mì, Hà Hiểu Vân ngồi vào dưới lò, thêm nước vào nồi, làm lửa cháy to Xuân Hoa vừa giũ sợi mì ra, vừa nhìn cô một dâu thứ này lúc đầu bà cũng không hài lòng lắm, tính cách quá mạnh bạo, lại hiếu khi đó nó nhất định phải gả cho Kiến Vĩ, tìm cái chết, thật sự ầm ĩ, Vương Xuân Hoa sợ thật náo ra án mạng, cũng sợ ảnh hưởng tới tiền đồ của con mình ở bộ đội mới đồng ý cưới vào khi kết hôn cũng nghe lời hơn chút, có vài mâu thuẫn, bà làm trưởng bối, mắt nhắm mắt mở cũng liền đi năm này cháu trai cũng dần lớn lên, bà nghe con dâu thứ nói gần nói xa là có ý nghĩ muốn phân Xuân Hoa thoạt đầu nghĩ, dù sao sau này sớm muộn cũng phải phân ra, chờ lần này con trai về không bằng người một nhà thương lượng một chút, tránh cho con dâu sau này lại náo, làm người ta cười thời gian này nó lại yên tĩnh, tính tính cũng thu lại không lúc trước khi Kiến Vĩ về nó luôn là người đầu tiên đi lật hành lý, sợ có đồ tốt gì bị người khác giành mất, còn hỏi tiền lương, trợ cấp, dai như chủ nay thế mà một chữ không hỏi, còn chủ động tới nấu nước cho bà, còn lạ hơn mặt trời mọc đằng biết lại đang có ý đồ gì, không phải là thật sự đổi tính đó chứ? "Ngày mai bảo Kiến Vĩ về nhà với con một chuyến, hai ngày nữa bắt đầu cấy mạ, sẽ không có thời gian đi." Nước sôi, Vương Xuân Hoa bỏ mỳ sợi vào trong nồi, lấy đũa quấy Hiểu Vân ngây ra một lúc, mới hiểu được bà nói là về nhà rể khó được trở về một chuyến, hẳn là phải đi tới nhà ba mẹ vợ chào có điều cô còn chưa thích ứng được với thân thận mình đã kết hôn sinh con, luôn cảm thấy kỳ cục không được tự tính lúc này, trong đầu còn vang lên một khúc hát cũ lúc trước nghe qua "Tay trái một con gà, tay phải một con vịt, trên lưng còn cõng một đứa bé mập mạp!" Nội tâm cô lập tức 囧..
Truyện Xuyên Thành Mẹ Ruột Nam Chính Truyện Niên Đại Trọn Bộ được TruyenFull cập nhật mới nhất ngày 13/06/2023 . Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện Xuyên Thành Mẹ Ruột Nam Chính Truyện Niên Đại một cách nhanh nhất. Theo dõi để xem được nhiều truyện mới nhất . Bạn đang đọc truyện Xuyên Thành Mẹ Ruột Nam Chính Truyện Niên Đại của tác giả Khai Hoa Bất Kết Quả. Không phải nữ chính, không phải nữ phụ, càng không phải nữ phản diện, nữ pháo hôi mà là mẹ ruột của nam chính… Đáng sợ! Thiếu nữ như hoa như ngọc đột nhiên lại trở thành phụ nữ có chồng, còn có con. Mà nhân vật này cũng không phải dạng vừa gì… Bao nhiêu sự tích khiến người người trợn mắt há mồm nào là giả vờ rơi xuống nước, ăn vạ một quân nhân cùng thôn, bỏ thuốc mang thai con của đối phương, ỷ có con trai nhao nhao muốn ra riêng, nghi ngờ chồng ngoại tình đến bộ đội khóc lóc om sòm lăn lộn muốn lật trời… Hà Hiểu Vân trước đó vẫn cảm thấy, cha của nam chính đúng là khổ tám đời mới gặp được một cực phẩm như thế. Bây giờ cô lại trở thành cực phẩm này, cảm giác thật là châm chọc nói không nên lời. May mắn duy nhất là, lão thái thái nay vẫn chỉ là một cô gái mới gả, trẻ tuổi xinh đẹp, thân thể khỏe mạnh. Có hai thứ này, tình trạng có xấu hơn nữa cô cũng chấp nhận được. Nhưng mà, đến tối, vừa nghĩ tới “người cha” mà nam chính vô cùng kính trọng trong sách, nay là người chồng cô bị bắt tiếp nhận, chó độc thân Hà Hiểu Vân lại có chút hỏng bét. Nếu yêu thích Khai Hoa Bất Kết Quả, bạn có thể đọc thêm Lão Đại Đều Yêu Ta hay Hoàng Đế Càng Muốn Cưng Chiều Nàng.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để cô nương sát vách không ở nhà, Ngụy Viễn Hàng rất mau chạy trở Kiến Vĩ đưa lưng về phía cửa ra vào ăn mỳ, thằng bé liền dựa vào cạnh cửa nhìn có chút hiếu kỳ Ngụy Kiến Vĩ, mặc dù vừa nãy gọi ba ba rất kêu, nhưng trong lòng cũng không quá rõ ràng xưng hô này có ý nghĩa thế trước Ngụy Kiến Vĩ đi thằng bé mới hai tuổi, một năm qua đi, chút ký ức ở cạnh nhau không biết đã sớm ném đến nơi một lát, thằng bé từ từ đi tới, đến đối diện cái bàn, chiều cao nó vừa vặn cao hơn cái bàn một chút, liền tì cằm vào mặt bàn, nghiêng đầu nhìn ba Ngụy Kiến Vĩ dừng một chút, nhìn đứa bé đối diện, đứa nhỏ nháy nháy mắt nhìn lại, miệng đang ngậm kẹo quýt, má phồng lên, không hề ngại ngùng khi gặp người mắt to đen như mực kia, ngược lại có thể nhìn làm cho người lớn không được tự nhiên."Hàng Hàng lại đây".Hà Hiểu Vân vừa mới trở về phòng đổi giầy bị ướt trên đường, chuẩn bị đi đầu lên nhìn thấy Ngụy Viễn Hàng đang nhìn chằm chằm người khác ăn liền gọi thằng bé tới."Ưm!" Ngụy Viễn Hàng lạch bạch chạy ra ngoài phòng, ngồi xổm ở một bên rãnh thoát nước trong viện, nhìn Hà Hiểu Vân lau giày, "Mẹ, mẹ gọi con làm gì?" Hà Hiểu Vân liếc nhìn nó một cái, cố ý nói "Không có chuyện gì thì không thể gọi con sao? Ngồi với mẹ không được sao?" Ngụy Viễn Hàng nhíu mày ngẫm nghĩ một hồi, còn nghiêm túc gật đầu nói "Được".Hà Hiểu Vân nghe mà buồn cười, nghĩ đến cảnh vừa nhìn thấy, hỏi "Con ăn sáng chưa?" Lúc cô dậy thì đứa nhỏ còn đang ngủ, đợi cô giặt quần áo xong về nhà thì nó đã chạy đi chơi, cũng không biết ăn sáng thế nào."Ăn rồi, con tự mần ăn cháo đó!" Ngụy Viễn Hàng ưỡn ngực nhỏ, bộ dáng thực tự nhỏ ba tuổi, nói chuyện đã rất trôi chảy, lại nói rất nhiều, thượng xuyên hỏi cái này cái kia, vô cùng nhiều là có đôi khi lưỡi không đủ linh hoạt, một vài chữ nói không được thuận miệng, ví dụ như tự mình nói thành tự mần*, mèo con nói thành meo con**, cứ không sửa được, nhưng mà nghe cũng rất đáng yêu.Editor dịch theo phát âm tiếng Việt cho hợp lý nên phần tiếng Trung mà Tiểu Hàng phát âm sai không hẳn là tiếng Việt được dịch. *自己/Zìjǐ/ - 寄几/jì jǐ/ **小猫咪/xiǎo māomī/ - 小咪咪/xiǎo mīmī/ "Bây giờ đói bụng không?" "Không đói bụng, con có kẹo quýt." Nói xong còn há miệng ra cho mẹ Hiểu Vân nói "Vậy thì con đừng nhìn chằm chằm người khác ăn, người ta sẽ ngại ngùng, biết không?" Ngụy Viễn Hàng nghiêng đầu, thắc mắc "Cái gì là ngại ngùng?" Hà Hiểu Vân bị nó hỏi, muốn nói ngại ngùng chính là xấu hổ, lại lo lắng thằng bé sẽ hỏi tiếp xấu hổ là gì, kéo dài không dứt, cô cũng không biết phải giải thích thế nào, dứt khoát chớp mắt, chỉ vào một con bướm trắng trong vườn rau "Không hay rồi, mau đuổi bướm* đi, nó sẽ sinh sâu con ăn rau của chúng ta!" Sự chú ý của Ngụy Viễn Hàng quả nhiên bị chuyển đi, lập tức đứng dậy, miệng còn la lên "Bứm** xấu xa mau đi ra, không được ăn rau của ta!" *蝴蝶/Húdié/ - **蝴迪/húdí/ Nhìn bộ dáng hấp tấp của thằng bé, trong lòng Hà Hiểu Vân cho mình một giầy xong, Ngụy Kiến Vĩ đã không ở trong nhà chính, chắc là đang trong phòng sửa sang hành không muốn về phòng liền đi tới phòng bếp tìm cái gùi, gần đây rau trong vườn nhà ăn cũng hơi ngán, cô tính lên núi xem xem, nếu có thể tìm tới dương xỉ dại thì cũng coi như được một món dù từ thế kỷ hai mươi mốt xuyên tới năm 70, còn ở nông thôn, nhưng Hà Hiểu Vân thích ứng khá tốt, đại khái bởi vì những chuyện này đời trước cô đã từng làm phòng bếp Vương Xuân Hoa bưng cái bát, thấy cô vào thì nói "Kiến Vĩ xớt ra hơn nửa bát mì, trứng cũng không ăn, con cho Tiểu Hàng ăn đi".Hà Hiểu Vân hơi ngạc nhiên, hẳn là Ngụy Viễn Hàng vừa nãy nhìn anh chằm chằm, làm Ngụy Kiến Vĩ tưởng đứa nhỏ thèm ăn, nếu không thì bát mì không nhiều, không đến nỗi anh ăn không cảnh Ngụy gia ở đại đội là không kém, trong nhà có đủ sức lao động, lại có tiền lương phụ cấp của Ngụy Kiến Vĩ, dù là như thế thì cũng không đủ để mỗi ngày ăn được gạo trắng Trong nhà bột mì trắng không nhiều, hàng năm chỉ được chia một chút, Vương Xuân Hoa cất cẩn thận, dùng vào việc gì đều được tính toán năm mới gói sủi cảo là không thể không có; người trong nhà tới sinh nhật thì sáng đó có thể ăn một bát mì; Ngụy Kiến Vĩ mỗi lần xuất phát và trở về đều phải ăn mì một lần, ngụ ý bình an thuận lợi; gần đây đại tẩu mang thai, ốm nghén ăn không ngon nên làm riêng cho chỉ mấy lần bát bánh canh*; còn bình thường thì cũng chỉ có Ngụy Viễn Hàng ngẫu nhiên có thể được bà nội làm cho một bát**.*面片汤/miàn piàn tāng/ **面疙瘩汤/miàn gēda tāng/Vương Xuân Hoa đặt chén lên bàn, vừa đi ra ngoài vừa nói "Mẹ đi qua chỗ hồ, coi hôm nay có người bắt cá hay không, trưa hầm canh cá uống, con ở nhà trông nhà." Hà Hiểu Vân vâng, tạm thời bỏ đi suy nghĩ đi lên Ngụy Viễn Hàng tới ăn mì, đang chuẩn bị bảo thằng bé ra ngoài chơi tiếp thì nó lại hỏi "Mẹ, tại sao bứm lại đẻ ra sâu con?" "Nó đẻ ra trứng*, rồi trứng mới biến thành sâu con." Hà Hiểu Vân cầm chén đi rửa, thuận miệng Viễn Hàng càng thêm không hiểu "Tứng** là cái gì? Nó vì sao lại sinh tứng? Vì sao không sinh bứm con?" *卵 /Luǎn/ - **暖/nuǎn/ Người ta sẽ gọi trứng kích thước lớn hơn và có vỏ cứng là 蛋 /Dàn/, kích thước nhỏ hơn và không có vỏ cứng bên ngoài được gọi là 卵 /Luǎn/, nên Tiểu Hàng không biết từ trứng côn trùng này như từ trứng gà, trứng vịt...!cũng như phát âm sai."Ách..." Hà Hiểu Vân nhức đầu, lúc này cũng không có di động hay sách báo phổ cập khoa học có thể cho thằng bé nhìn, vì ngăn chặn mớ thắc mắc của nó, cô quyết định tìm một chút chuyện cho nó từ trong góc nhà tìm ra một cái hộp gỗ, dắt con ra ngoài, nói "Chúng ta đi bắt mấy cái trứng, con quan sát cẩn thận xem bọn chúng là thế nào biến thành sâu, đến lúc đó nói cho mẹ nghe, có được không?" "Vâng!" Tiểu hài tử nghe xong đã cảm thấy chơi vui, tràn đầy phấn khởi, "Bắt tứng thôi!" Trong vườn Ngụy gia có một miếng đất nhỏ trồng rau, cải trắng, hành lá...!Hà Hiểu Vân tìm từng gốc cây một, quả nhiên dưới mặt lá tìm thấy không ít trứng màu trắng màu để mặc kệ mấy cái trứng này lớn lên thì có khi mảnh vườn rau nhỏ này cũng không đủ bọn chúng giẫm chết gần hết trứng, chỉ chừa lại mấy cái, thả vào trong hộp cho Ngụy Viễn Hàng chơi."Chỗ này còn, chỗ này còn! Mẹ, chỗ này có một cái!" Tiếng nói non nớt của trẻ con thỉnh thoảng vang lên, Ngụy Kiến Vĩ chỉnh lý xong hành lý, đi ra khỏi phòng liền thấy hai mẹ con đang chụm đầu vào nhau, ngồi xổm trong vườn rau, tìm trứng sâu hăng hình anh dễ thấy, Ngụy Viễn Hàng rất nhanh liền phát hiện, chạy vội tới khoe ra đồ chơi mới của mình "Ba, mẹ bắt cho con rất nhiều tứng!" Nói xong lại chạy tới muốn cho ba xem trứng của mình, nhưng thằng bé chạy không vững, hai tay còn bưng lấy cái hộp gỗ, không để ý dưới chân, chạy không mấy bước liền vấp chân vào nhau, ngã bụp xuống đất, hộp gỗ cũng bị văng ra, rơi xuống đất vỡ thành từng nghe thấy tiếng Ngụy Kiến Vĩ đi ra nên Hà Hiểu Vân ngồi ở đó giả làm cây nấm, nhưng thấy vậy cũng không lo được cái khác nữa, vội đi tới, "Làm sao ngã rồi? Nhanh đứng lên mẹ xem." Cô đỡ đứa nhỏ dậy, kiểm tra đầu gối và tay nó, cũng may sân bằng phẳng, không có đá vụn, lòng bàn tay chỉ trầy một chút, không nghiêm trọng Viễn Hàng ngã ụp mặt, đứng ở đó môi run run, lại run run, sau đó mới khóc ra thành tiếng "Oa —— " Hà Hiểu Vân dỗ dành "Không sao không sao, chỉ trầy da một chút, còn chưa chảy máu đâu, để mẹ thổi cho." Kết quả đứa nhỏ vừa khóc vừa nói "Hộp của con! Tứng của con!" Ngụy Kiến Vĩ đi tới, nhặt hộp gỗ lên, cái nộp đã nát bét, gỗ này đã quá lâu nên mục hết, muốn gắn lại cũng gắn không được."Tứng ——" Ngụy Viễn Hàng thấy thế, khóc đến càng thêm Hiểu Vân bó tay toàn tập, vừa muốn nói đừng khóc nữa, Ngụy Kiến Vĩ đã trước cô một bước, "Để ba làm cái hộp khác cho con." Tiếng khóc liền im bặt, Ngụy Viễn Hàng hít cái mũi một cái thật sâu, "Hộp phải lớn".Ngụy Kiến Vĩ gật gật đầu, đứa nhỏ lại nói tiếp "Muốn mẹ bắt tứng." "Được được, lại bắt cho con." Hà Hiểu Vân lập tức đồng ý, thấy nó có vẻ còn muốn tiếp tục cò kè mặc cả, vội nói "Mau đi rửa nước mắt nước mũi, một lát Diễm Diễm mà thấy sẽ cười con cho xem." Diễm Diễm chính là tiểu cô nương sát vách, tuổi tác không chênh lệch Ngụy Viễn Hàng bao nhiêu, hai đứa nhỏ luôn thích chơi với này thực có tác dụng, Ngụy Viễn Hàng ngoan ngoãn vào nhà với cô, sửa soạn bản thân sạch sẽ. Lúc ra, vụn gỗ trên đất đã được quét dọn, Ngụy Kiến Vĩ cần ván gỗ và cái cưa, xem ra là muốn làm cái hộp Viễn Hàng vui vẻ chạy tới xem, một hồi hỏi ba đây là cái gì, một hồi lại hỏi ba đó là cái gì, ba dài ba ngắn, hiển nhiên là bị hộp gỗ mua chuộc thường thằng bé luôn vây quanh Hà Hiểu Vân thì cô cảm thấy đứa nhỏ nói nhiều, bây giờ nó không chạy theo cô nữa thì trong lòng lại ghen tị, thầm thì tiểu bàn tử* vô lương tâm.*Bàn mập Cô nhìn một lát, sau đó nhìn sắc trời, bây giờ nấu cơm còn quá sớm, nhưng mà hôm nay trời đẹp, có thể lấy chăn mền và quần áo mùa đông ra phơi một không thì qua một thời gian vào mua mưa dầm quần áo trong tủ sẽ hôi phòng, mới đem chăn mền trải phẳng, còn chưa chồng lên để ôm ra ngoài phơi thì Ngụy Kiến Vĩ cũng đi Hiểu Vân làm bộ như không biết, vụng trộm liếc một cái, trông thấy anh từ trong túi hành lý của mình tìm ra một cái bút chì, hẳn là dùng để vẽ kỹ hiệu lên đợi anh ra ngoài trước, nào biết anh bỏ chút chì vào trong túi xong lại tiếp tục tìm, lần này lấy ra một phong bì, còn đi về phía Hiểu Vân vội thu tầm mắt lại, làm bộ rất nghiêm túc gấp chăn, lại bận rộn muốn đi lấy quần áo trong mới quay người, phong bì kia đã đưa tới trước mặt vô thức lui một bước, không đứng vững, ngồi xuống mép giường, "Cái, cái gì vậy?" "Tiền sinh hoạt." Giọng điệu Ngụy Kiến Vĩ lại rất bình trước anh mới về nhà, đối phương sẽ đòi tiền anh, lúc đó thế nào cũng phải tại chỗ móc ra mới có kinh nghiệm một lần nên sau này anh liền chia tiền trước, trừ gia dụng trong nhà ra thì lại chuẩn bị một phần, miễn cho cô lại tới lôi kéo dây ý muốn là lần này cô lại có vẻ không nóng gia có ba anh em trai, còn chưa phân nhà, tài vụ trong nhà là Vương Xuân Hoa trông coi, người trong nhà ăn ở chi tiêu đều cùng nhau, bình thường cũng không có chỗ nào cần tiêu tiền, Hà Hiểu Vân không nghĩ tới còn có tiền sinh hoạt ngoài định hơi chần chờ mới nhận lấy, phong thư rơi vào trong tay, mặt liền nóng lên, giống như tiền này phỏng tay, trả lại không phải, không trả cũng không phải, lại càng không biết nên nói cái gì, do dự nửa ngày, mới nói "Cái đó, ừm...!Cám ơn?" Tác giả nói ra suy nghĩ của mình Hà Hiểu Vân Ngồi ở trên giường lấy tiền, còn nói cám ơn, sao cứ thấy là lạ? Ngụy Kiến Vĩ...Đừng nói nữa..
Truyện Xuyên Thành Mẹ Ruột Nam Chính Truyện Niên Đại của tác giả Khai Hoa Bất Kết Quả kể về thập nên 70, thế đạo khó khăn, cuộc sống thiếu Hiểu Vân không hiểu sao lại xuyên về niên đại đó, lại còn thành một nhân vật đáng gờm trong tiểu phải nữ chính, không phải nữ phụ, càng không phải nữ phản diện, nữ pháo hôi mà là mẹ ruột của nam chính...Đáng sợ!Thiếu nữ như hoa như ngọc đột nhiên lại trở thành phụ nữ có chồng, còn có con. Mà nhân vật này cũng không phải dạng vừa gì...Bao nhiêu sự tích khiến người người trợn mắt há mồm nào là giả vờ rơi xuống nước, ăn vạ một quân nhân cùng thôn, bỏ thuốc mang thai con của đối phương, ỷ có con trai nhao nhao muốn ra riêng, nghi ngờ chồng ngoại tình đến bộ đội khóc lóc om sòm lăn lộn muốn lật trời...Hà Hiểu Vân trước đó vẫn cảm thấy, cha của nam chính đúng là khổ tám đời mới gặp được một cực phẩm như thế. Bây giờ cô lại trở thành cực phẩm này, cảm giác thật là châm chọc nói không nên mắn duy nhất là, lão thái thái nay vẫn chỉ là một cô gái mới gả, trẻ tuổi xinh đẹp, thân thể khỏe hai thứ này, tình trạng có xấu hơn nữa cô cũng chấp nhận mà, đến tối, vừa nghĩ tới "người cha" mà nam chính vô cùng kính trọng trong sách, nay là người chồng cô bị bắt tiếp nhận, chó độc thân Hà Hiểu Vân lại có chút hỏng bét.
xuyên thành mẹ ruột nam chính truyện niên đại