Một đời này ta sẽ có mấy lần mười năm Tao đã từng đứng dưới cùng và đã từng việt vị Tao đã nhận những lời khen và cả lời miệt thị Và tao tin nó vẫn còn đó vẫn chưa hề triệt tiêu Mười năm qua tao vẫn cố gắng làm nhạc người Việt chill Mấy thằng ghét tao, tụi nó cũng đã bỏ cuộc Tao vẫn là con đóm đóm, tụi nó cháy như bó đuốc Có lúc tủi, có lúc vinh và cũng có lúc thăng hoa Có ngày cười, có ngày khóc, và có ngày hoan ca. Đời cho ta quá nhiều thứ, ta chưa cho đời được nhiều Đến bây giờ vẫn chưa học được cách làm sao để lời được nhiều Mười năm như 1 bức họa, cũng may là trời đỡ xám hơn Mười Em năm như một bức hoạ, cũng may là trời đỡ xám hơn. Thứ mà ta học được nhiều nhất , là cách xin D lỗi và lời cảm ơn. Mặt C trời là cái bếp lớn, còn tia nắng là than hồng. Mỗi D ngày mà ta thức dậy, ta chỉ mong được an lòng. Hoàng Em hôn là dải lụa, còn màn Đời người có mấy lần mười năm? Câu nói chắc hẳn nhiều người từng nghe, nhất là sau khi Đen Vâu cho ra mắt bài hát Mười năm. Và khi ta đã trải qua vài lần mười năm, câu nói đó như cái vỗ vai khiến ta giật mình. Bullet Train: Chuyến tàu viên đạn siêu tốc đầy tính giải trí Đánh được thằng này là nhổ luôn cả cụm. Tính thằng này mềm xuôi, rắn bật. Ngày mai ông gọi nó sang nghĩa trang, lấy cớ mộ ông cụ nhà nó có chỗ mối đùn. Tôi ắt có cách". Bác Cả gái chống gối đứng dậy: " Ông xem dãy đại đỏ bên nghĩa trang đã bật nõn hoa chưa "Tôi vào nơi này chỉ trải qua ba lần sự kiện, trong ba lần sự kiện này, người chết không tới một trăm cũng có tám mươi. Trong sự kiện lần trước, chúng tôi có tổng cộng mười người tham gia, nhưng cuối cùng chỉ còn lại năm người chúng tôi. 1VXo. Cuộc đời này có được mấy lần 10 năm Ohh yess vâng vâng, tiếp theo series 10 năm bữa trước là con nhỏ bạn thì bữa nay là bạn cub già. Bạn cub già khá chắc kèo là nhiều tuổi hơn tớ, và đã theo tớ chẵn chục năm tuổi đời, lê lết bên nhau qua biết bao là nắng mưa khói bụi ngập ngụa tắt máy ngủm bugi bể bánh chết cục lửa gãy lò xo cần đạp nổ máy hư giò gà nứt gắp sau… nói chung là rất nhiều thứ mà tớ không tài nào nhớ đủ mà kể lại. Và có lẽ cũng hơi có lỗi khi không kể tới cái nón bảo hiểm Ynghua nửa đầu mà ngày xưa nó màu tím đen, 10 năm sau nó màu xám tro bạc phếch. Tớ chợt nhận ra mình chưa từng nhắc về nó, vì nó gần như là một phần của cậu cub già, luôn được móc ở cái móc treo bên tay phải, thành ra vô tình trong hình đây không nhìn thấy được… Trên fb thì không thấy chứ blog thì có nhé, gì chứ hình xe cub tớ có thừa Đen vâu nói đúng thật ra là rap, cuộc đời này có được mấy lần mười năm. Và 10 năm là rất dài, tớ biết, mình sẽ cảm nhận nó rất rõ sau năm 18. Không tính 12 năm đi học nhé, vì những năm đó ai cũng mải học mải chơi, và cuộc sống trong 12 năm đó lặp đi lặp lại theo thời khoá biểu nên không có nhiều sự thay đổi lớn trong đời để mỗi cá nhân chúng ta ghi nhận lại. Và khi có đủ nhận thức về thời gian để ghi nhận thì nhìn quanh đi quẩn lại, không có mấy thứ mà số năm ở bên mình đếm được tới tròn mười. Không tin hả, bạn thử tìm mà xem, nhớ là ở bên mình nhé, không phải một cái gì đó mà bạn cất gọn một góc rồi mười năm sau lấy ra hãnh diện đếm mười là được đâu. Mình có thể quen biết một người mười năm, nhưng không nhiều người mình vẫn giữ liên lạc đủ mười năm; mình có thể có một thứ gì đó mười năm, nhưng dùng liên tục mười năm thì, hêhê, khó… Nên kỉ niệm 10 năm nhẵn mông với cub già, tớ quyết tâm chơi lớn làm một điều mà rất nguy cơ cub già không đủ sức, điều mà tớ toan tính làm từ lẩu lâu mà vừa lười vừa lo sợ nên chưa dám làm. Tớ chạy xe cub ra cần giờ chụp tấm hình ngoài biển cái rồi về. Nói chơi lớn chứ thật ra chơi liều, tớ không thèm chuẩn bị gì hết, chỉ bơm bánh xe vừa đủ căng, nhét bình nước với máy phim vô túi, khoác cái áo đổ đầy bình là đi. Không bảo dưỡng, không thay nhớt, không gì cả, vừa đi vừa âu lo. Đi trong âu lo và về trong âu lo, cho đến khi xuống phà bình khánh 4 rưỡi chiều mới được một hơi thở dài nhẹ nhõm. Cub già trước đây cũng nhiều lần báo hại tớ rồi, tấm hình đầu tiên trong album AE1 này cũng là về một trong nhiều biến cố đó. Cũng một lần khác tớ nhớ, chạy từ galaxy Kinh dương vương qua chợ thiếc mua bột chiên về ăn mà xui xẻo đứt dây ga. 9 rưỡi tối không còn ai sửa xe hết, tớ lóc cóc lui cui đẩy về thì giữa đường gặp được anh lúc trước ráp PC sửa laptop cho tớ chạy ngang bắt gặp, thế là được đẩy về sáng mai dắt xe đi sửa. Mỗi lần như vậy đều may mắn có người tốt bụng giúp đỡ, nhưng đó là ở trong thành phố. Còn ở rừng sác, lỡ xui phải đẩy bộ thì biết làm sao, đẩy xe giữa trưa nắng ốm hay trong một chiều mưa ốm thì đều phải ốm, kinh khủng hơn là đẩy bộ bao lâu mới có người tốt bụng đẩy xe giúp mình… Đen vâu cứ rap, ga vẫn cứ vít đều, lên mỗi cái dốc cầu đều hụp xăng một hai nhịp, càng gần biển thì nỗi lo càng chất đầy trong bụng. Nhưng cub già không làm tớ phải nhọc haaahaha Cho nên tấm hình này trị giá 10 năm, 10 năm khá đắt đỏ cả về thời gian lẫn tiền bạc. Tớ có thử tính qua vài con số nhỏ, mỗi năm cub già ngốn tầm hai triệu để thay nhớt và sửa chữa hư hao lặt vặt, vậy tròn 10 năm đó tớ dư tiền mua một con xe khác êm ái đằm thắm hơn. Nhưng như vậy thì làm gì có tấm hình đắt giá này. 10 năm thật tuyệt, ờ mây dinh gút jób bro, thank đen vâu for music, thank us for the ride, thank you for your time 😘 Hình chụp Kodak super gold 400 outdate, f/ 1/60 Post Views 758 10 năm trước em vẫn là cô nữ sinh cấp 3, anh là sinh viên năm nhất, gặp nhau trong một buổi giao lưu văn nghệ. Tình yêu lúc đó ngốc xít và tự nhiên đến như một may mắn của thanh xuân. Để ta được cùng nhau đi dưới con đường me bay, cùng chia cốc kem mùa hè mát lạnh, cùng chờ đợi đón đưa nhau sau giờ tan trong 10 năm qua cũng có lúc ta ghét cay ghét đắng nhau, đó là khi nông nổi tuổi trẻ khiến ta chia xa. Anh nghĩ rằng sẽ không bao giờ gặp lại con bé trẻ con, hay ghen. Em cũng thề có gặp cũng chả thèm nhìn mặt cái gã ham chơi, vô tâm ấy xuân quá hào phóng khi lại cho ta thêm một cơ hội. Anh với em tình cờ gặp lại trong một tình huống oái ăm là anh đâm vào xe em khiến em bảo rằng lúc đó chả hiểu sao những cảm xúc ghét bỏ bay biến đâu mất chỉ thấy xót em khi tay chân em chảy là chúng ta yêu lại từ đầu, một mối quan hệ đúng người đúng thời điểm. Đám cưới diễn ra không lâu sau đó và một thiên thần cũng nhanh chóng ra đời để chúng ta nhận ra làm cha mẹ là lựa chọn sáng suốt và là trải nghiệm quý giá nhất trong một thập kỷ sống có những lúc vui buồn, thất vọng, mệt mỏi, áp lực nhưng mọi buồn phiền đều dừng lại sau cánh cửa nhà nơi có tiếng cười trong veo, ánh mắt long lanh của con những lúc mất mát, thất bại, ta vẫn ở bên động viên, hỗ trợ nhau vượt qua. Nhớ có đêm con ốm nặng phải nhập viện giữa đêm, con bị đưa vào phòng cấp cứu, hai vợ chồng ôm nhau khóc oà, lúc đó mới hiểu chỉ cần bình an là đã quá đủ hạnh ta đã xúc động nhớ đến những "gương mặt thập kỷ". Đó là những người thân, những tri kỷ ở bên ta suốt thập kỷ qua. Có người mất, người còn, người gặp gỡ hằng ngày, người ngót chục năm không gặp nhưng khi ta có khó khăn vẫn sẵn sàng giúp có họ có lẽ đã không có ta của ngày hôm nay. Em thấy trân quý biết bao sự xuất hiện và đồng hành của họ, mỗi sự kết nối đều mang một ý nghĩa không thể thay thế trong cuộc đời người ngắn ngủi, có mấy lần 10 năm? Tuổi 20, ta bỡ ngỡ vào đời, chập chững yêu đương. Tuổi 30, ta đã có một tổ ấm nhỏ xinh và cần rất nhiều nỗ lực để bảo vệ, dựng xây cả về tài chính lẫn tinh về 10 năm nữa, hai vợ chồng trêu nhau "Lúc đó có còn ở với nhau không nhỉ?". Không phải muốn gieo vào đầu nhau ý nghĩ tiêu cực mà cuộc sống vốn dĩ vô thường như một lời nói đứa khẽ nhìn con ngủ, vừa háo hức vừa hoang mang khi nhận ra 10 năm nữa con sẽ vào cấp 2. Bao nhiêu chuyến đi, kế hoạch, ước mơ lại mở ra. Một thập kỷ rực rỡ đang đợi ta phía Đăng bởi Sun* News Share 1 809 Views 2022-11-30 Thời gian được mệnh danh là tài sản lớn nhất của đời người, vậy nên chắc hẳn khi đã dành trọn 10 năm cuộc đời cho một điều gì đó, thì ấy hẳn phải là một trong những "chân ái" của cuộc đời. Ở Sun* cũng có những thành viên đã gắn bó và cống hiến trọn 10 năm thanh xuân cho Công ty như vậy. Hãy cùng lắng nghe những tâm sự ý nghĩa từ họ nhé. Giữa bầu không khí hân hoan toàn Sun* chào mừng kỷ niệm 10 năm thành lập Tập đoàn, thì đâu đó, tại những góc văn phòng quen thuộc, có những Sunner đã và đang đồng miệt mài đồng hành và cống hiến với Sun* tới năm thứ niêm 10 năm đối với một số người có thể chưa quá đặc biệt. Nhưng đặt trong bối cảnh của Sun*, một thập niên gắn bó cùng môi trường làm việc sáng tạo, đầy thử thách tại đây quả là quãng thời gian vô cùng quý báu, khi những Sunner đã được cùng Công ty trải qua những thăng trầm và rất nhiều cột mốc quan cùng phóng viên Sun* News tìm hiểu xem các Sunner đặc biệt này là ai, và lắng nghe những tâm sự từ tận đáy lòng của họ nhé!10 năm nghe tưởng là dài mà hóa ra cũng nhanh. Tôi vẫn nhớ rất rõ ngày đầu tiên vào Framgia tiền thân của Sun*. Rồi kỷ niệm tuần đầu tiên đi làm, vì công ty cũ chưa chuyển lương nên tôi đã... ký sổ đồ của quỹ bánh trái chung ra sao. Hay trong năm nay thì khi lần đầu tiên tôi giới thiệu bản thân với Sun* Đà Nẵng thế nào. Tất cả kỷ niệm tôi đều trân trọng ở trong 10 năm này chắc chắn không hề thiếu những giây phút thăng trầm. Tôi vẫn hay nói đùa là mình “leo” nhanh quá. Quay đi quay lại đã thấy mình ngồi đây rồi Cười. Tôi luôn thấy Sun* là môi trường đã tạo điều kiện cho mình được học và làm nhiều thứ nhanh có khi gấp ~ 2 lần những nơi khác. Nếu hỏi lại tôi của 10 năm trước có tưởng tượng được ngày này không thì chắc chắn "hắn" ta sẽ không tin nổi đâu. Thôi thì cũng thầm cảm ơn "hắn" của ngày xưa đã lựa chọn đúng và quyết tâm đi theo lựa chọn Sun* thứ quý giá nhất chắc chắn là con người. Những người bạn đã động viên tôi khi gặp khó khăn và cùng nhau cố gắng. Những người anh chị luôn tận tình chỉ bảo hướng dẫn và đặt niềm tin nơi nhau. Họ luôn xuất hiện bên cạnh tôi và đã trở thành phần không thể thiếu của hàng cũng là những người không thể không nhắc đến. Họ đã cho tôi những bài tập từ đơn giản đến nâng cao để giải quyết Cười. Nhờ có họ, tôi đã học được rất nhiều niệm đáng nhớ nhất trong suốt thời gian qua có lẽ là những lần tôi được đảm nhận vai trò MC dẫn sự kiện FAA / SAA, cũng như đã may mắn giành được giải MVP 1 lần. Khi đứng trên sân khấu, ngắm nhìn tất cả các thành viên Sun*, nhìn những gương mặt rạng rỡ của các bạn đề cử và được giải, tôi cảm nhận được sự lớn mạnh và trưởng thành của công ty và các thành viên. Cảm xúc rất là tự năm tới và nhiều năm tiếp theo nữa của "anh bạn" Sun* sẽ luôn có tôi đồng hành. "Bạn" hãy tự tin và vững bước nhé, tôi sẽ còn "nghỉ hưu" luôn cùng bạn đấy! CườiTôi thường hay trêu là cả tuổi 20 đã dành trọn cho Nhật Bản học và đi làm 10 năm, còn tuổi 30 - thời kỳ sung sức nhất của một con người thì cống hiến trọn cho Sun*. Trong lĩnh vực công nghệ thì có lẽ 10 năm là 1 khoảng thời gian rất dài, nhưng tại Sun* tôi vẫn luôn tìm thấy sự tươi mới trong công việc, tìm được các thử thách mới để thúc đẩy mình tiến lên phía niệm đáng nhớ của tôi là thời kỳ đầu khi văn phòng công ty ở Việt Á, Lúc đang deploy hệ thống thì văn phòng bị mất điện. Cả team di chuyển về nhà căn hộ của anh CEO ở KeangNam để làm tiếp. Cảm thấy thân thiết như một gia đình nhỏ cho Sun* luôn phát triển là nơi toả sáng cho các thể hệ tiêp theo, và có thêm thật nhiều cái 10 năm nữa khi đến văn phòng vắng người vào một buổi chiều 10 năm trước, và đến giờ khi Sun* đã có mặt tại nhiều quốc gia, tôi thấy rất vinh dự và tự hào vì đã có thể đồng hành cùng công ty trong suốt hành trình này. Tại Sun*, tôi được làm việc với rất nhiều người, trong rất nhiều lĩnh vực khác nhau, điều đó đã giúp tôi phát triển và học hỏi được rất nhiều điều. Từ một sinh viên mới ra trường với gần như không một chút kinh nghiệm nào, tôi đã trở thành một kỹ sư trưởng thành với nhiều kỹ năng và hiểu biết về kỹ thuật. Tất cả những điều đó khiến tôi rất biết ơn Sun* và sẽ luôn cố gắng để tạo ra những sản phẩm có giá trị nhất cho Sun*. Gần đây, công ty đã thành lập bộ phận mới - bộ phận SPD. Trưởng bộ phận là anh Xuân Dũng đã mời tôi sang phát triển sản phẩm cho Sun*. Điều này đã giúp tôi thật sự có thể làm những công nghệ và kỹ thuật mà tôi đã không thể làm trong nhiều năm qua, cho phép tôi vận dụng toàn bộ những kỹ năng và kỹ thuật đã học được trong suốt hơn 10 năm, cho tôi cơ hội để tạo ra sản phẩm có giá trị. Tôi hy vọng ở những năm tiếp theo, Sun* sẽ tiếp tục mạnh mẽ, duy trì được văn hóa đặc trưng của mình, và sẽ tiếp tục vươn xa hơn nữa, không chỉ Nhật Bản và các nước Đông Nam Á, mà còn đến các nước phương Tây và xa hơn thế nữa. 一緒に頑張りましょう!Tôi gia nhập Sun* ngay từ khi mới ra trường cách đây 11 năm, có cơ hội được cùng những anh chị thời đầu chung tay phát triển Framgia ngày trước và Sun* bây giờ đối với tôi là một điều tuyệt vời. Sun* như một ngôi nhà thứ hai của tôi trong suốt thời thanh xuân vậy. Tại đây, tôi được làm việc trực tiếp với anh Fuji, anh Vũ, anh Homma, anh Taihei ... Tất cả đều là vinh dự của tôi, mọi người đã truyền cảm hứng để tôi nỗ lực trong suốt thời gian qua. Tôi luôn dành tình cảm đặc biệt nhất đến công ty và những thành viên tôi đã và đang đồng hành. Trong suốt quãng thời gian này, có rất nhiều điều mà tôi không thể nào quên, đặc biệt là trong thời gian đầu, khi mọi người làm việc như một startup, chưa có quy trình gì cả nhưng ai cũng đều cố gắng hết sức mình để đạt hiệu quả cao trong công việc Làm việc hết sức, nhậu hết mình. Kỷ niệm đáng nhớ nhất chắc là khi mọi người cùng nhau đi tìm cách bẫy chuột ở văn phòng đầu tiên Cười. Chúc Sun* trong 10 năm tới ngày càng phát triển và đạt được những thành công lớn, trở thành một tập đoàn hàng đầu về công nghệ bắt đầu gia nhập Sun Asterisk tiền thân là Framgia từ khi là một cậu sinh viên vừa mới ra trường. Trong suốt quãng thời gian gắn bó với công ty, tôi đã chứng kiến từng bước phát triển, chuyển mình của Sun*. Dưới góc nhìn của tôi thì Sun* là một trong những công ty tuyệt vời nhất. Tuyệt vời ở tinh thần làm việc, tinh thần gắn kết giữa các thành viên, sự thân thiện và gần gũi của các lãnh đạo từ CEO, Unit Manger, Group Manger với nhân viên của mình, cho tới các chính sách phúc lợi mà công công ty dành cho cho nhân viên và người thân. Một kỷ niệm vẫn in đậm trong tâm trí tôi là khoảng thời gian tháng 6 năm 2021 Khi cả nước đang thực thiện chiến lược phòng chống Covid là giãn cách xã hôi. Tại thời điểm đó, công ty đã thực hiện chính sách làm việc remote để đảm bảo an toàn cho nhân viên. Nhưng thời điểm đó do yêu cầu của dự án Voicy nên tôi và bạn Hữu Tuấn phải lên công ty làm việc offline. Lúc đó 2 anh em tôi cùng bạn Hoà Phương của dự án Shibuya-shop đã ăn mì tôm 20 ngày liên tục. Nghĩ lại tôi cảm thấy hồi ấy tuy có vất vả nhưng lại cực kỳ vui vì tinh thần làm việc và đoàn kết của mọi người trong team. Sau những lần tự hỏi “Điều gì khiến bản thân gắn bó với Công ty ngần ấy năm?”, tôi kết luận rằng tất cả bắt đầu bởi chữ "duyên" – “Duyên khiến chúng ta gặp nhau, đem lòng yêu mến và gắn bó với nhau”. Mười năm trôi qua, tôi vẫn nhớ như in ngày đầu đặt chân tới Công ty phỏng vấn. Đó là một buổi chiều mùa thu Hà Nội, trời trong xanh, gió mát nhẹ, và cũng là lần đầu tiên tôi được gặp những người đồng nghiệp mà nhiều người trong số họ vẫn đồng hành cùng Công ty và tôi đến bây giờ. 10 năm cùng với Sun*, có lẽ trải nghiệm thú vị nhất đối với tôi là những khi đối mặt với thử thách trong công việc. Tôi thầm cảm ơn những điều đó bởi đã tôi rèn cho bản thân ý chí mạnh mẽ, không ngừng nỗ lực để trưởng thành. Quá trình phát triển của Sun* cũng thăng trầm như đời người, có khó khăn, có gian nan, có thử thách, có cả những nỗ lực, kiên trì, bền bỉ, để sau tất cả Sun* vẫn trường tồn và vững mạnh như chúng ta thấy ngày hôm nay. Sun* của hiện tại đã có những bước tiến dài trên con đường thực hiện sứ mệnh tốt đẹp và chinh phục những mục tiêu lớn. Một ngày đẹp trời nhìn lại, tôi không thể không cảm thán rằng chặng đường 10 năm trôi qua sao mà nhanh đến vậy. Mới ngày nào còn đếm từng năm làm việc ở công ty, chớp mắt một cái giờ đã là 10 năm rồi. Ngay lúc này đây, không gì có thể vượt lên trên cảm xúc tự hào khi mình là thành viên gắn bó với công ty từ những ngày đầu đến hết chặng đường 10 năm lần đầu tiên. Chúng ta đã cùng nhau trải qua 10 năm lần 1, dẫu biết còn nhiều khó khăn thử thách phía trước, tôi xin rằng không chỉ là 10 năm lần 1, mà còn rất nhiều lần 10 năm nữa, Sun* sẽ luôn vững bước phát triển lớn mạnh để thực hiện sứ mệnh làm thế giới này tốt đẹp 10 năm làm việc cùng Sun*, ngoảnh lại nhin chặng đường từ khi phỏng vấn và làm việc đến bây giờ, tôi cảm thấy mọi thứ trôi qua thật nhanh, thấm thoắt mình đã hơn 30 tuổi, có 2 nhóc tỳ rồi. Sun* cũng vậy, từ một công ty nhỏ với chỉ khoảng 30 nhân viên đã phát triển đến quy mô hiện tại. Nhiều khi thấy tất cả cứ như mơ vậy. Trong suốt qua trình làm việc, vui buồn tôi đều có, buồn nhất là lúc phải chia tay những anh em cùng vào làm việc với mình. Có lẽ ký niệm đáng nhớ nhất với tôi là buổi liên hoan công ty vào cuối năm 2013, thời điểm đó công ty đang gặp chút khó khăn, thành ra buổi liên hoan thay vì được diễn ra ở nhà hàng thì lai tổ chức ngay tại văn phòng với bánh pizza và bia. Tuy đợn giản vậy thôi nhưng lại rất vui và khiến tôi nhớ đến tận bây giờ. Với 10 năm đã qua, công ty đã vượt qua rất nhiều thử thách. Hy vọng trong 10 năm tới công ty sẽ phát triên mạnh mẽ hơn, có những sản phầm mang thương hiệu Sun* nổi tiếng trong lĩnh vực công năm đồng hành và phát triển cùng Sun* có lẽ chính là trải nghiệm đáng tự hào nhất mà những người con mặt trời có được trong suốt hành trình "Make awesome things that matter" của mình. Có thể suy nghĩ về 10 năm của mỗi cá nhân là khác nhau, nhưng khi cùng hướng đến một lỹ tưởng chung, một đích đến chung thì chặng đường ấy trở nên đặc biệt hơn bao giờ hết. Trong không khí kỷ niệm Đại lễ 10 năm lần đầu tiên của Sun, với niềm tin trọn vẹn ở trong tim, chúng ta tin tưởng rằng, Sun trên chặng đường 10 năm, 20 năm... hay rất nhiều mốc thời gian tiếp theo vẫn sẽ tiếp tục khẳng định cái TÂM, cái TẦM, tiếp tục “cháy” hết mình để lan tỏa "nguồn ánh sáng, nguồn nhiệt lượng tích cực như chính cái tên Sun* của mình. Hãy cùng nhau mở tiếp các chương mới của cuộc hành trình kéo dài bất tận của chúng ta nhé!SUN* THE FIRST 10 Tôi sẽ như thế nào của 10 năm sau nữa?Tôi cứ tự hỏi bản thân trong một vài buổi tối khi viết câu chuyện này. 10 năm của thập kỷ 2010s đã định hình lên bản sắc của tôi và rất nhiều người trẻ thế hệ Millennials. Chúng tôi có lẽ đã sống qua những ngày tháng bấp bênh nhưng cũng nhiệt thành nhất của thập niên 2010s - đó là lúc chúng tôi ngoài 16 và chưa tới 30, để giờ đây kết thúc có người đã chạm ngưỡng 40. Một thế hệ bước ra từ Internet với bộ óc như được ráp với máy tính, tình yêu bước ra từ những ứng dụng hẹn hò và sự kết nối quá đỗi lớn lao trên toàn thế giới. Nhân diện của chúng tôi được số hóa, tính cách của chúng tôi được chẻ ra trên nhiều nền tảng, khủng hoảng được chia chung với mọi người trong một danh từ mang nhiều sắc thái tiêu cực “thế hệ”. Thế giới sẽ thay đổi, và chúng tôi sẽ lại như chiếc máy giặt bị quăng quật trong 10 năm tới. Tôi tự hỏi rằng mình sẽ như thế nào? Đó thực sự là một câu hỏi khó khi các biến số đều không chắc chắn. Khi giá trị cá nhân giờ đây mang đậm dấu ấn tập thể của những cộng đồng toàn cầu Facebook, Twitter, Instagram, Tiktok… có lẽ câu hỏi đúng hơn sẽ phải là rồi chúng ta sẽ như thế nào?Ranh giới giữa thành công và thất bại sẽ mong manh hơn10 năm là một quãng dài để mỗi người nhiều lần gục ngã và đứng dậy. Bạn có thể nhớ suốt 10 năm qua, mình đã mắc phải bao nhiêu sai lầm và gặt hái được những thành công nào không? Để biết mình sẽ đi đâu trong 10 năm tới, hãy nhìn lại dòng sông cuộc đời của 10 năm đã qua. Tôi đã thất bại trong việc đưa bản thân qua khủng hoảng của tuổi trẻ, thất bại trong việc giữ mình tránh khỏi những đố kỵ của mạng xã hội, tôi đã sai lầm khi chọn ngành học đi ngược với mục tiêu cuộc sống hiện tại và không thể thay đổi, sai lầm khi đã nghĩ tuổi trẻ là một cơn mưa rào rồi cứ vẫy vùng thoải mái. Tôi vẫn nghĩ 30 sẽ là một lần 20 mới mẻ để phung phí sức lực và nghĩ điều gì chưa làm được sẽ có cơ hội thử lại - nhưng hóa ra đâu có phải, cuộc đời đâu có phải công tắc để bạn muốn bật hay nói gì đi nữa, người ta cũng nhìn vào những thành công khi kết thúc một chặng đường. 2010s có lẽ là thập niên “thành công” với mọi người - vì họ có quá nhiều mạng xã hội để tung hô bản thân, khiến ai cũng nỗ lực chạy đua theo thành công. Tôi đã có 10 năm để xây dựng hình tượng một người “thành công” trong mắt bạn bè - đó có lẽ là điều đáng tự hào nhất của nhiều người. Chúng ta thường khiêm nhường khi nói về thành công bản thân nhưng lại không ngần ngại trưng ra trên mạng xã hội. Thành công của một thập kỷ đều ở đó năm tới, chúng ta sẽ thấy ranh giới giữa thành công và thất bại xóa nhòa dần. Chúng ta có quá nhiều cơ hội để thay đổi mọi thứ - không như thế hệ chúng tôi đã từng nghĩ trượt đại học là con đường phía trước đóng lại. Chúng ta sẽ lạc quan hơn khi tư duy “thất bại là chất nền dẫn tới thành công” in hằn vào tâm trí mọi người. 10 năm tới, khi đã bước qua độ tuổi trẻ trung nhất, chúng ta cũng sẽ nhìn vào thất bại - thành công không phải cặp phạm trù đối nghịch; mọi thứ đều là tương đối và vô nghĩa khi cuộc đời tiến đến nửa ta còn có bản sắc cá nhân?Người trẻ chúng tôi được trao nhiều công cụ và cơ hội để thể hiện cái tôi cá nhân; thông tin trên Internet tràn đầy câu chuyện về cá tính và những con người độc đáo. Nhưng khi tất cả thế giới này đều tung hô bản sắc và cá tính, liệu đó có còn là điều “độc đáo” nữa không? 10 năm tới, bản sắc cá nhân có thể sẽ nhạt nhòa hơn bây giờ, ước mơ đi vòng quanh thế giới của tôi đã được nhiều người thực hiện, mong muốn về quê và tự làm vườn cũng không còn mới mẻ. Thậm chí, nó có thể đã trở thành một trào lưu. Bản sắc cá nhân chỉ có thể ở lại với mỗi cá nhân khi người ta không chia sẻ ầm ầm trên mạng, kết nối con người mạnh mẽ như sau nỗi e sợ của 10 năm sau đó, tôi vẫn thấy những niềm lạc quan. Không đặt bản sắc cá nhân lên trên, bạn sẽ có một phép thử đam mê Nếu đó là điều tất cả mọi người đã làm, liệu chúng ta có đủ dũng cảm để thực hiện không? Với tôi, thứ “bản sắc cá nhân” mạnh mẽ nhất là khi bạn chấp nhận làm mọi điều mình thích bất chấp bao nhiêu người đã thực hiện, bao người dè bỉu hay đã thành công với nó. Vì cuộc đời vốn ngắn và chẳng có quá nhiều lần 10 năm, chúng ta có thể không phải một cái tôi độc đáo nhưng chí ít, là một cái tôi dũng cảm và kiên ta sẽ học quen với những mất mátCảm thức về cái chết và sự mất mát đã manh nha trong cuộc đời tôi, ở thời điểm tươi trẻ nhất của cuộc đời. Gác bên những tháng ngày mơ mộng là nhiều ngày gục đầu ngẩn ngơ, chứng kiến từng người ra đi khỏi cuộc đời - một người bạn thân còn rất trẻ đột ngột qua đời vì ung thư, ông bà ra đi vì tuổi già, một người quen bỗng ra đi sau tai nạn giao thông. 10 năm sau, tôi nghĩ chúng ta sẽ học được cách chấp nhận sự ra đi của những người thân, không bớt khổ đau hơn nhưng nhẹ nhàng hơn. Cái chết và sự sống là hằng số, không biến thiên dù thế giới có vần vũ như nào. Một thập kỷ đi qua cũng là lúc chúng ta già hơn, những căn bệnh ập đến cuộc sống và cướp đi vô vàn người thân, bạn bè. Tôi khắc sâu trong lòng câu nói bằng tiếng Latin “Memento Mori” - rồi ai cũng phải chết. 10 năm tới, sẽ có nhiều lần bạn hay tôi sẽ ngã quỵ bên cái chết của một ai đó, lẩm nhẩm lời xót thương và tự nhắc nhớ mình “Rồi ai cũng phải chết”. Bây giờ, mọi thứ mới chập chững những bước năm tới đây, chúng ta sẽ trở thành người biết nghĩ về gia đình trước khi có bất kỳ quyết định ngu xuẩn nào, muốn về nhà mỗi dịp Tết khi ba mẹ không còn trẻ, chấp nhận buông tay những thứ tình yêu chớp nhoáng để giữ một người bạn thân bên có còn làm chủ cuộc đời mình?Khi người ta đã dấy lên những quan ngại về công nghệ sẽ chi phối cuộc sống, Google và Facebook hiểu bạn hơn bản thân bạn hiểu mình, 10 năm tới liệu chúng ta còn có thể kiểm soát thông tin cá nhân và giữ cho mình chút gì riêng tư? 10 năm tới, người ta sẽ số hóa tôi và bạn dễ dàng hơn khi mọi thông tin đều chuyển về những ký tự 0 và 1. Bạn có thể không hiểu bản thân thích gì nhưng Facebook sẽ nói cho bạn biết. Như tác giả Yuval noah harari nhấn mạnh trong những cuốn sách của mình câu hỏi, bạn có còn làm chủ cuộc đời mình được không?Ai đó có thể nghĩ đó là vấn đề quá to tát và xa vời nhưng bạn không thể tìm tương lai của mình nếu bản thân bạn “không thuộc về bạn”. 10 năm sau, tôi sẽ không rõ mình là ai nếu thế giới công nghệ phát triển nhanh hơn bây giờ. Chúng ta liệu có còn biết thứ gì là mình và thứ gì không phải là mình nữa không?10 năm sau, tôi là sản phẩm của hiện tạiNgười ta sẽ viết cả bài tiểu luận để tìm câu trả lời về định danh bản thân của tương lai. Không ai có thể biết chắc tương lai sẽ biến chuyển chính xác như thế nào. Tất cả chỉ là những xu hướng có thể được dự đoán trước. Tuy nhiên, có một điều chắc chắn, 10 năm sau của chúng ta sẽ là sản phẩm được dựng hình từ hiện tại. Chúng ta đã đọc nhiều câu chuyện ôn lại lịch sử, lần hồi lại thập kỷ của cá nhân và tập thể để tự vấn bản thân. Tôi không nghĩ bản thân có thể lập một kế hoạch cho 10 năm tới dễ như ghi lại những cột mốc của 10 năm đã qua. Chúng ta không thể hoàn thành kế hoạch của năm, nói gì tới kế hoạch của 10 năm. Thứ tri giác về một thập kỷ nữa đều bắt đầu từ hiện tại; không ai rõ 10 năm nữa sẽ như thế nào và quan trọng hơn - chúng ta liệu có được nhìn thấy bầu trời xanh của 10 năm sau?Giữa điểm giao của thập kỷ này, hãy dành chút thời gian để nghiền ngẫm, soi chiếu và nhìn lại bản thân nhưng hãy cứ sống và theo đuổi con đường bạn đang bước tiếp. 10 năm sau, cuộc đời tôi và bạn có thể sẽ giống như những điều tôi nói ở trên, tới 90% - nhưng chắc chắn nó sẽ khác và thú vị. Đi tìm tương lai giữa nút giao thập kỷ, chúng ta hiểu được sự vô định của cuộc sống và chẳng có gì là bất là ai của tương lai không quan trọng, tôi của hiện tại mới là điều quý giá nhất.

cuộc đời này có được mấy lần mười năm